For the Love of Cat
![]()
Con mèo ngủ, hai chân trước gập lại dưới mình, mặt vùi vào trong đuôi. Ban đầu nó còn kêu rừ rừ to, sau đó nhỏ dần, cho tới khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ lặng êm, mọi sự phòng thủ đều hạ xuống. Tôi ngồi ở một chỗ nắng trên hàng hiên, khẽ vuốt ve để không làm nó thức giấc. Lâu lắm rồi tôi mới lại nghĩ tới sự gần gũi mềm mại, ấm áp đặc biệt của con mèo. Quá nhiều chuyện đã xảy ra với tôi đến nỗi hầu như tôi quên bẵng rằng con mèo đã đi mất. Song giờ đây, ôm trong lòng cái sinh linh mềm mại bé nhỏ này, thấy nó say sưa ngủ một cách hoàn toàn tin cậy ở tôi, tôi nghe một nỗi ấm áp tràn lên ngực. Tôi đặt tay lên ngực con mèo, cảm thấy tim nó đập. Mạch yếu và nhanh, nhưng tim nó, cũng như tim tôi, đang cần mẫn đếm lượng thời gian mà cơ thể nhỏ bé của nó được chia phần với toàn bộ nỗi đau đáu không yên của tim tôi.
Con mèo đã đi đâu suốt năm qua? Nó đã làm gì? Sao nó lại chọn đúng lúc này để trở về, hoàn toàn đột ngột? Những dấu vết thời gian mà nó đã đánh mất ở đâu? Ước gì tôi có thể hỏi nó những câu hỏi đó. Giá như nó trả lời cho tôi được!
…
Tôi tháo một tấm rèm khỏi cửa sổ rồi đặt con mèo lên. Nó mềm oặt như một súc quần áo mới giặt. Khi tôi nhấc nó lên, khe mắt nó hơi hé mở, mí mắt nhếch lên, nó khẽ mở miệng nhưng không phát ra một tiếng nào. Nó mềm oặt như một súc quần áo mới giặt. Khi tôi nhấc nó lên, khe mắt nó hơi hé mở, mí mắt nhếch lên, nó khẽ mở miệng nhưng không phát ra một tiếng nào. Nó sửa thế nằm trên tấm rèm cho thoải mái, ngáp rồi lại ngủ. Sau khi tin chắc rằng nó đã ngủ say, tôi xuống bếp soạn mấy thứ đồ ăn đã mua ra. Tôi đặt chỗ đậu phụ, rau và cá vào từng ngăn trong tủ lạnh rồi lại liếc ra ngoài hiên. Con mèo vẫn ngủ ở nguyên vị trí. Vợ chồng tôi lúc nào cũng gọi nó là Wataya Noboru bởi cái nhìn trong mắt nó giống như của ông anh trai Kumiko, nhưng đó chỉ là mộ trò đùa nho nhỏ của chúng tôi chứ không phải tên thật của con mèo. Thật ra, chúng tôi nuôi nó đã được sáu năm mà chẳng hề đặt tên cho nó.
Song, dẫu là trò đùa đi nữa thì cái tên Wataya Noboru cũng không hợp với con mèo của chúng tôi. Trong vòng sáu năm đó kẻ mang cái tên này đã trở thành một nhân vật quá ư tầm cỡ, nhất là từ khi y được bầu vào Hạ viện. Nhất định không thể nào gán cái tên đó cho con mèo mãi. Chừng nào nó còn ở trong cái nhà này, cần phải đặt cho nó một cái tên mới, một cái tên riêng của nó, càng sớm càng tốt. Đó nên là một cái tên giản dị, cụ thể, dễ hiểu, một cái tên khả dĩ gột sạch được hết mọi âm thanh, ký ức và ý nghĩa của cái tên Wataya Noboru.
Tôi mang cái đĩa mèo ăn vào nhà. Đĩa sạch bóng như thể vừa được lau rửa xong. Con mèo hẳn đã ăn ngon lành lắm. Tôi thấy vui vì đã tình cờ mua ít cá thu đúng lúc con mèo trở về. Đó dường như là một điềm lành, cho cả tôi lẫn con mèo. Ừ phải, tôi sẽ gọi nó là Cá thu. Vừa vuốt ve nó ở sau tai, tôi vừa thông báo cho nó: “Từ nay chú mày không phải là Wataya Noburo nữa”, tôi nói. “Từ nay tên mày là Cá thu”. Tôi muốn hét to lên vậy với toàn thế giới.
Tôi ngồi ngoài hiên bên con mèo Cá thu mà đọc sách tới khi mặt trời bắt đầu lặn. Con mèo ngủ li bì như bị ai đó đánh cho bất tỉnh, hơi thở êm nhẹ của nó như một cái bễ lò rèn ở xa xăm, mình nó phập phồng theo âm thanh đó. Thỉnh thoảng tôi lại với tay sang để cảm nhận hơi ấm của nó và biết chắc rằng con mèo đang thực sự nằm kia. Thật tuyệt khi có thể làm như vậy: với tay ta chạm vào một cái gì đó, cảm thấy một cái gì đó ấm áp. Tôi đang mất dần cái cảm giác này.
…
Bộ truyện nặng kí của ông, có người thích, có người không. Có người tán thưởng. Có người chỉ trích. Tôi thích Biên niên ký Chim vặn dây cót vì rất nhiều thứ: Nội dung, nhân vật, ẩn dụ… Nhưng trên hết, những đoạn văn nồng nàn tình cảm như trên của ông làm tôi say mê hơn hết thảy. Tình yêu dành cho Mèo.
Tôi nhớ đến thành viên thứ năm trong gia đình tôi. Mimi. 15 year-old-lady-cat. Tôi nhớ nó. Hình như giữa tháng 4 năm trước thì phải, nó chết ở tuổi 15. Khi tôi còn đang ở nước ngoài du học. Nó chết, trong tôi cũng chết đi một thứ. Tình Yêu dành cho Mèo.
Sau khi nó chết, tôi cũng mất luôn cái cảm giác yêu thương và khoan khoái khi nhìn thấy một con Mèo. Mười lăm năm. Sống với tôi trong mười lăm năm, từ khi tôi vào lớp Một. Tình cảm dành cho nó thì rất nhiều, một người bạn từ thời thơ ấu đến khi trưởng thành ấy chứ. Nên khi nó chết, tôi đã có một thời gian dài, rất dài, khó khăn và nặng nề để có thể âu yếm vuốt ve một con Mèo khác. Tôi từng nghĩ, có lẽ tôi không thể yêu một con Mèo nào khác, ngoài nó. Và tôi biết tôi nghĩ đúng. Hơn một năm qua, mẹ tôi biết tôi buồn nên nuôi thêm vài con Mèo khác, nhưng tôi không thực sự chơi cùng chúng lắm.
![]()
Sang bên này, cuộc sống đôi lúc nhàm chán, tự nhiên thèm có một con Mèo để làm bạn. So does my girlfriend. Tìm mãi mới thấy có một quí bà đang muốn tặng mèo con. Khấp khởi mừng và liên lạc với bà ấy để xin. Sau nhiều thủ tục thì cũng ring được nó về. His name is Bi.
Chưa thể nói nhiều rằng Bi sẽ gắn bó với chúng tôi bao lâu, vài tháng hay vài năm, nhưng đây sẽ là một sự hồi sinh mới trong tình cảm. Hi vọng thế. No need to keep the past for long.
#1
![]()
#2
![]()
#3
![]()
4#
![]()
#5
![]()
#6
![]()
#7
![]()
#8
![]()
#9
![]()
#10
![]()
10:32 - 300908 -
Kauhava, Finland
![]()